"Đại ca, cậu có nghe thấy gì không... Hình như có tiếng cười."
Dù cả đám vẫn còn đang ở bên trong quỷ vực nhưng Phùng Toàn vẫn có thể nghe được một tiếng cười quái dị nào đó đang mơ hồ quanh quẩn ở bên tai. Dường như tiếng cười này được truyền đến từ một nơi xa xôi nào đó. Nhưng không vì cách xa chỗ này mà âm thanh bị suy giảm hay biến mất.
Ngược lại, càng ngày hắn càng nghe thấy tiếng cười rõ hơn. Ban đầu nó còn vang lên một cách đứt quãng khiến hắn nghĩ rằng bản thân nghe nhầm. Những càng về sau tiếng cười vang lên càng rõ, lúc này đó đã giống như có ai đó đang đứng bên cạnh và cười vậy. Đồng thời tiếng cười này lại có một loại cảm nhiễm cực kỳ quỷ dị, nó khiến người ta nhịn không được mà phải cười theo nó.
"Là tiếng cười của khuôn mặt quỷ kia, hiện tại mặt quỷ của Đồng Thiến đang nằm trên người con quỷ nọ. Đồng thời thứ kia cũng biết chúng ta đã đến."
Ngay khi nghe được tiếng cười này, Dương Gian lập tức mở ra tầng thứ hai của quỷ vực.
Tiếng cười đã bị chặn lại.
Nhưng việc che đậy này không kéo dài quá lâu. Quỷ cười cũng giống quỷ khóc, ở một chỗ nào đó càng lâu thì tiếng cười trở nên càng mạnh.
Đến cuối cùng, dù Dương Gian có sử dụng tới tầng thứ ba của quỷ vực cũng không thể nào ngăn cản tiếng cười kia được. Thế nhưng hiện tại hắn chỉ sử dụng quỷ vực như một thứ dùng để tranh thủ thời gian mà thôi. Hắn sẽ nhân dịp tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235384/chuong-556.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.