Vừa mới tỉnh lại, khuôn mặt Phùng Toàn lập tức tỏ ra nghi hoặc. Hắn ta nhìn trái nhìn phải một chút rồi dùng giọng điệu cảm kích nói với Dương Gian:
"Đại ca, sao cậu lại nhìn tôi với kiểu đó chứ? Vốn tôi còn tưởng bản thân đã chết ở đây rồi, không nghĩ là lại được cậu cứu. Cậu đang giúp tôi áp chế lệ quỷ khôi phục à?"
Dương Gian nghe được hai chữ đại ca kia của hắn ta thì lập tức thở phào một hơi.
Thay đổi trí nhớ thành công.
Nếu không thành công thì chắc chắn Phùng Toàn sẽ không bao giờ gọi hắn bằng kiểu như vậy được.
"Không có việc gì, anh có thể tỉnh lại là tốt rồi. Hiện tại chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay, khách sạn này rất nguy hiểm."
Dương Gian bất động thanh sắc thu hồi lại quỷ dây thừng cùng tờ báo quỷ.
Sắc mặt Phùng Toàn có chút đỏ vì xấu hổ, hắn ta nói:
"Xấu hổ quá, lại gây phiền phức cho cậu nữa rồi."
Dương Gian nói:
"Còn sống sót mới là điều quan trọng nhất. Còn lại không cần phải để ý nhiều làm gì."
Phùng Toàn gật đầu rồi nói:
"Cậu nói đúng, còn sống sót đã là may mắn lắm rồi."
Thông qua nét mặt và biểu cảm của hắn ta, Dương Gian cảm giác kế hoạch của bản thân cũng thành công. Đồng thời hắn cũng tin tưởng quỷ ảnh của hắn có thể thay thế con quỷ có thể thay đổi ký ức kia, giúp hắn hoàn thành công đoạn cuối cùng là ghép lại khuôn mặt người. Điều này cũng có nghĩa tờ báo quỷ nằm trong tay của hắn sẽ trở thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235375/chuong-547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.