Đèn pin cầm tay chiếu sáng khung cảnh đen tối trước mặt.
Con đường u ám cứ thế hiện ra, kéo dài tới một nơi sâu thẳm.
Nơi này trông chẳng khác nào cổng địa ngục cả. Khí lạnh chẳng biết từ đâu bao phủ toàn thân bọn họ, nhất là khi đứng ở đầu hành lang. Cửa phòng đóng chặt lộ ra vô số nguy cơ, sợ rằng một khi bước tới, cửa bật mở khiến thứ gì đó kinh khủng bước ra.
Tuy không gian tối đen như mực nhưng họ vẫn biết được có một con quỷ đứng chặn phía trước, từng va chạm với quỷ âm của Lâm Lạc Mai.
Có điều từ chỗ này nhìn ra, hiện tại không thấy được con quỷ kia nhưng họ khẳng định được nó vẫn ở đấy.
Dưới loại tình huống này, trừ Dương Gian ra, ba người còn lại đều vô cùng khẩn trường, vẻ sợ hãi lộ rõ từ ánh mắt.
Chỉ có Dương Gian, ngự quỷ nhân từng trải qua chuyện linh dị cấp S mới có thể trấn định tự nhiên mà thôi.
"Tiến lên."
Giọng nói trầm thâp của Dương Gian vang lên. Dù hắn không mở quỷ vực ra nhưng vẫn giữ lại một con mắt trước trán để quán sát xung quanh.
Những người khác không nói gì, họ nào dám lên tiếng ở nơi này. Ai cũng hiểu một khi mình lên tiếng sẽ có khả năng khiến khởi động quy luật giết người của con quỷ kia và bị nó để mắt tới.
Vượt qua hành lang đen tối, cả bốn đặt chân lên một tấm thảm mềm mại.
Xung quanh an tĩnh đáng sợ, một chút xíu âm thanh cũng chẳng có. Chỉ có tiếng hít thở nặng nề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235352/chuong-524.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.