Khi Trương Cao dẫn Dương Gian đi vào bên trong một chiếc lều vải được dựng lên tạm thời, hắn lập tức trông thấy đứa bé họ Hùng. Hùng Văn Văn đang ngồi bên trong và đang tập trung tinh thần để chơi game trên điện thoại.
"Mấy cái tên rác rưởi các người sợ cái gì thế. Sông lên, xông lên cùng tôi nhanh, băng trụ, lượt đẩy này có thể tiêu diệt được sạch bọn nó."
"Mẹ nó, ông đây đang một cân ba mà đám rác rưởi chúng mày lại đang đi mua đồ. Nếu mấy người đã thích mua đồ như vậy tại sao không đi chơi với máy đi."
"Ăn cứt đi thôi. Đừng để cho ông đây gặp lại, nếu không ông sẽ giết chết cả nhà chúng mày."
Tính tình khi chơi game của Hùng Văn Văn cực kỳ táo bạo. Chỉ là một đứa bé khoảng chừng 10 tuổi thôi mà không thèm để bất cứ ai vào mắt, oán thiên hận địa. Cũng không biết mấy người đồng đội chơi game cùng cậu ta làm sao có thể chấp nhận được loại gà mờ này nữa.
Trương Cao mở miệng nhắc nhở.
"Hùng Văn Văn, Dương Gian đến rồi."
Hùng Văn Văn không thèm ngẩng đầu lên, mà chỉ há miệng mắng.
"Câm mồm, không thấy ông đây đang chơi game hay sao."
Trương Cao là một người trưởng thành, đương nhiên hắn ta không đi chấp nhặt với một đứa trẻ con. Trương Cao chỉ quay đầu lại và nói chuyện với Dương Gian:
"Dương Gian, hiện tại tôi bàn giao lại Hùng Văn Văn cho cậu. Ý của cấp trên cậu cũng cần phải hiểu rõ. Nếu không thể xử lý được chuyện linh dị của thành phố Trung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235317/chuong-489.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.