"Đối với chuyện linh dị lần này tin tức là thứ cực kỳ quan trọng. Nhất định phải trông cậy một ít vào tấm da màu nâu này. Còn về việc có dùng hay không thì tùy theo tình hình thực tế khi đó. Với lại mức độ nguy hiểm của chuyện linh dị lần này cũng không chỉ tính bằng cái tấm da màu nâu đâu."
Sau khi cân đo đong đếm một hồi lâu, cuối cùng Dương Gian quyết định vẫn nên mang theo thứ này thì hơn.
Phải biết rằng trong quá trình xử lý chuyện linh dị của quỷ chết đói. Hắn cũng không có mang theo tấm da màu nâu này.
Nguyên nhân cũng khá đơn giản, khi đó tình báo về con quỷ chết đói đã không thể nào kỹ càng hơn. Lúc đó thứ cần thiết để xử lý chuyện linh dị là hắn có có đủ năng lực hay không. Thế nhưng tình huống lúc đó và hiện tại lại không giống nhau, thứ mà hắn đối mặt lại là một con quỷ có thể thay đổi trí nhớ của người khác, một thứ kinh khủng.
Nếu không cẩn thận trúng chiêu của nó, dù không có chết cũng sẽ bị nó tùy ý đùa bỡn với trí nhớ và hoàn toàn bị nó khống chế.
Cho nên Dương Gian cảm thấy có lẽ lần này bản thân hắn cũng chẳng cần phải liều mạng nhưng tuyệt đối cần phải cực kỳ cẩn thận.
Ngay khi hắn đang chuẩn bị đồ đạc, bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng của Giang Diễm.
"Dương Gian, cậu đang ở trên đó à?"
Lá gan của cô nhỏ hơn so với Trương Lệ Cầm, rất ít khí cô dám đi lên tầng 5
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235314/chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.