"Dậy sớm vậy? Không ngủ nữa sao?"
Trương Lệ Cầm uể oải mở to hai mắt thì thấy Dương Gian đang mặc quần áo, có vẻ như hắn chuẩn bị đi ra ngoài.
Dương Gian quay đầu lại nhìn, nói:
"Sớm gì mà sớm nữa? Trễ giờ làm của tôi rồi."
Trương Lệ Cầm đảo mắt vừa cười vừa nói:
"Như cậu mà vẫn còn phải đi làm? Người nào tài giỏi có thể thuê được cậu vậy? Là một ông chủ có giá trị con người vài tỷ đồng. Ngay cả việc dùng mấy tấn vàng để xây phòng cậu cũng làm rồi. Có lẽ người giàu nhất cũng không thể xa xỉ như vậy."
Dương Gian nói:
"Giá trị con người vài tỷ? Mấy cái đó đều là giả thôi, chỉ là có thể giải quyết chuyện ấm no tạm thời, không cần vì cái ăn cái mặc mà phiền lòng thôi. Hơn nữa thứ thực sự tôi muốn kiếm không phải là tiền mà là sinh mạng. Đừng thấy hiện tại tôi còn được coi là khá giàu mà nghĩ vậy. Không chừng lúc nào đó tiền tệ bị giảm giá trị, tôi cũng chỉ là một người nghèo rớt mồng tơi mà thôi."
Nếu chuyện linh dị mà cứ tiếp túc xảy ra nhiều như hiện tại, không sớm thì muộn kết cấu nền kinh tế của xã hội này sẽ xuất hiện vấn đề. Hắn có dự cảm ngày này sẽ đến sớm thôi.
Trương Lệ Cầm không có trả lời mà hỏi ngược lại:
"Cậu đi bắt quỷ à?"
Dương Gian nói:
"Đừng có nói như kiểu là chuyện bắt quỷ rất nhẹ nhàng như thế chứ. Nói không chừng lần nào đó tôi lỡ làm không tốt là phải bỏ mạng trong chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235298/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.