Chắc chắn là của một người chủ nhân vô lương tâm nào đó. Người này thấy ở bên trong tiểu khu không có ai quản lý cho nên mới thả rông cho chạy dại như vậy.
"Gâu gâu!"
Con chó to này càng ngày sủa càng mạnh, đồng thời nó còn định lao lên muốn cắn Dương Gian.
Trên mặt Dương Gian hơi trầm tư một chút rồi hắn đột nhiên dừng lại. Có vẻ như hắn đang hiểu ra vấn đề rồi.
Một bát máu... Chó? Đúng thế, hắn đâu cần nhất thiết phải chạy ra chợ thì mới mua được máu đâu.
Dương Gian đột nhiên quay đầu lại nhìn chằm chằm vào con chó kia, hai ánh mắt của hắn sáng rực.
Vốn dĩ con chó to kia còn đang nhe răng trợn mắt, làm một bộ dạng hung thần ác sát. Nhưng lúc này có vẻ nó đang ngửi thấy mùi vị nguy hiểm đâu đó liền kêu ô ô mấy tiếng rồi quay đầu chạy thẳng ro.
Một lát sau... Dương Gian bưng một bát máu chó, cười tủm tỉm đi vào bên trong căn phòng thứ hai kia.
Hắn vừa mới bước vào bên trong có một lúc, tủ quỷ xuất hiện động tĩnh.
Đúng lúc này cánh cửa của chiếc tủ quỷ đột nhiên không gió mà lay, nó đột nhiên mở ra.
"Hả?"
Mí mắt của Dương Gian hơi máy động, sắc mặt thay đổi.
Vốn dĩ hắn vẫn cho rắng cánh cửa kia của chiếc tủ quỷ này sẽ mở không được, cho nên mới không dám mở loạn, nhưng không nghĩ ra được nó lại có thể mở cánh cửa kia ra.
Dương Gian ngay lập tức tỏ ra cực kỳ quan sát, sau một hồi quan sát hắn lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235293/chuong-465.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.