Thời gian lúc này đã là 5 giờ sáng rồi.
Kể từ khi Dương Gian leo lên chiếc xe buýt này cho đến giờ là đã trôi qua 12 tiếng đồng hồ.
Trong quãng thời gian này, hắn gặp xe dừng lại ba lần, một lần bị chết máy và một lần chạy qua khu vực cực kỳ nguy hiểm. Mặc dù chuyến đi này không có dài lắm nhưng nguy hiểm ở bên trong lại không thể nào đếm hết được, cũng chưa bao giờ có đối với hắn.
Một khi leo lên chiếc xe buýt này thì cũng chẳng khác gì đang đi vào bên trong một chuyện linh dị với độ khó cấp ác mộng. Đồng ý là có người có thể sống sót được một lần, cũng có thể qua được lần thứ hai, nhưng lần thứ ba, lần thứ tư thì sao? Anh không thể nào qua hết tất cả được, cuối cùng cũng đến khi ngươi bị nó giết mà thôi.
"Đám đèn đường ở xung quanh xuất hiện từ khi nào vậy? Đây có được coi là dấu hiệu để khôi phục lại bình thường không đây? Đây có phải là điểm cuối cùng sau khi chiếc xe buýt này kết thúc đoạn đường kinh khủng này?"
Dương Gian vẫn luôn chú ý đến mọi thứ ở bên ngoài cửa sổ.
Giờ phút này hắn đột nhiên phát hiện ra không biết từ lúc nào ở hai bên con đường tối tăm bỗng xuất hiện thêm một đống đèn đường.
Đèn đường xếp dài từ trước đến sau, nó chiếu sáng rõ toàn bộ con đườngs khiến cho mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Đã không còn loại khí tức tối tăm cùng mơ hồ nữa, đồng thời ở xung quanh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235280/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.