Mà khi toàn bộ đám người bên trong yên lặng chờ đợi, bầu trời ở bên ngoài đã chuyển sang màu đen.
Thời gian hiện tại là 8: 30.
Chiếc xe buýt vẫn tiếp tục chạy nhưng đến khoảng 9: 50 thì sự yên bình này lại một lần nữa bị đánh vỡ. Chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ, đồng thời hơi rẽ một chút về mép đường.
Xe giảm tốc độ và tấp vào lề phải. Đây chính là biểu hiện của việc nó muốn dừng lại.
Mặt của Dương Gian tối sầm khi đưa mắt nhìn qua khung cảnh ở bên ngoài cửa sổ xe.
Nơi này lại tiếp tục là một khu rừng hoang vắng, bốn phía không hề có một bóng người.
Không, cũng không phải là hoàn toàn không có ai.
Tròng mắt Dương Gian hơi híp, hắn nhìn về hai ngọn đèn ở phía xa xa có hai ngọn đèn màu đỏ đậm nằm trong rừng.
Ánh đèn không được sáng cho lắm, hẳn là không phải bóng đèn điện phát ra. Dường như đây là hai ngọn đèn lồng thì phải, ánh sáng của nó khá mông lung không được rõ cho lắm. Đồng thời nó càng thêm quỷ dị khi ở trong đêm tối như thế này.
Rất nhanh, chiếc xe buýt dừng lại hẳn.
"Phanh!"
Cửa xe tự động mở ra, ngay lập tức ở bên ngoài có một luồng gió âm lãnh thổi vào khiến lông tơ của đám người đều dựng đứng.
Ngồi ở cạnh cửa xe là quỷ khóc mộ. Nó bị luồng gió bên ngoài thổi vào khiến cho tấm vải trắng che kín ở trên măt bị thổi bay phất phơ, dường như mảnh vải trắng này sắp sửa rơi ra tới nơi rồi.
Vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235265/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.