Dương Gian dùng ánh mắt cổ quái nhìn Trương Hạo, thấy cậu ta bị bà lão kia khuyên can nên lùi trở lại, hắn không nghĩ tới lập trường của tên gia hỏa này lại không có kiên định đến vậy. Người ta chỉ nói hai ba câu thôi mà cậu ta đã lùi về rồi, không còn ý định tiến lên hỏi người tài xế nữa.
Thế nhưng... ánh mắt Dương Gian lấp lóe không ngừng nhìn lấy bóng dáng của bà lão đang ngồi kia.
Bà lão này biết sự khác thường của chiếc xe buýt này.
Hơn nữa dường như việc bà ta khuyên Trương Hạo quay lại chính là do bà ta có lòng tốt muốn nhắc nhở, không muốn để cho cậu ta tiếp tục tìm tòi thêm về chuyện này.
Trương Hạo lập tức nói:
"Xem ra mọi chuyện đều diễn ra bình thường, không có vấn đề gì hết. Người anh em, chắc là do cậu quá nhạy cảm thôi. Có thể do một vài vấn đề gì đó cho nên tài xế đã thay đổi tuyến đường. Cậu cũng đừng có ngạc nhiên quá. Thế nhưng hiện tại nếu cứ tiếp tục ngồi xe thì tôi cũng cảm thấy phiền rồi, vì thế chúng tôi định xuống xe ở trạm tiếp theo, đến lúc cậu định làm cái gì thì tùy cậu."
Dương Gian chỉ trả lời một cách tùy ý.
"Nếu có thể xuống xe một cách thuận lợi thì tốt rồi."
Lúc nãy hắn đã thử qua rồi, dựa vào khả năng của hắn mà cũng không thể nào đi xuống khỏi chiếc xe buýt này được. Hơn nữa hắn còn không biết được ở trên xe này có đến bao nhiêu người không bình thường.
Nghe hắn nói như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235257/chuong-429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.