Là một thứ cực kỳ khó để xử lý nên tạm thời Dương Gian không muốn tiếp xúc với nó.
Trở lại tiểu khu Quan Giang, chỗ này được thắp đèn đuốc sáng trưng, công trường gần đó đang có nhân công thi công bất kể ngày đêm. Bởi vì Trương Hiển Quý quyết tâm muốn dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thiện hết toàn bộ những bộ phận còn thiếu của căn phòng an toàn.
Việc lo xa khi đang sống yên ổn như thế này chỉ cho những người sống sót sau tình huống cửu tử nhất sinh mới có thể hiểu được. Dù sao ông ta cũng vừa trải qua một chuyện linh dị quy mô lớn.
Hắn vừa đi vào thì Trương Lệ Cầm liền thấy bộ dạng của chiếc xe nên cô mới hỏi:
"Dương Gian, xảy ra chuyện gì thế. Sao tôi thấy nắp trước xe của cậu vênh lên vậy, xảy ra tai nạn à?"
"Gặp phải chút chuyện rắc rối mà thôi. Nếu hai người không có việc gì thì giúp tôi dính đống giấy này thành từng trang từng trang nguyên vẹn với nhau cái. Cố gắng làm cho nó cẩn thận, có thể bên trong có một số tin tức mà tôi cần."
Dương Gian đưa cái hộp có chứa những mảnh giấy ở trong nhà cũ đặt ở trên bàn.
Lúc trước hắn chỉ nhìn lướt qua bút ký của Triệu Lỗi nên hiện tại muốn xem lại xem bản thân có còn bỏ sót thứ gì nữa không.
Giang Diễm lập tức hứa hẹn:
"Cứ giao nó cho tôi đi, tôi sẽ làm tốt, một cô gái bán hàng thì biết cái gì. Thời học tiểu học tôi đã đạt hạng hai trong cuộc thi xếp hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235243/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.