Vương Tiểu Minh nói:
"Tôi sẽ làm ra một bản cảnh báo đối với mọi người, sau đó báo cáo lên trên. Đây không còn là chuyện của riêng cậu nữa, mà là chuyện của tổng bộ Cảnh sát Quốc tế."
Lúc này Triệu Kiến Quốc đi tới, anh ta thấy tò mò nên hỏi thử:
"Giáo sư Vương, là cái gì vậy?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Một số thứ không bình thường có chứa mối nguy hiểm tiềm ẩn. Sau này cậu sẽ biết, hiện tại còn cần giữ bí mật."
Nghe vậy Triệu Kiến Quốc không hỏi thêm nữa.
Lúc này Phó bộ trưởng Tào Duyên Hoa đứng dậy để phát biểu tổng kết cuộc họp lần này, trên mặt ông ta vẫn mang theo nụ cười.
"Lần này chuyện linh dị của thành phố Đại Xương có thể kết thúc được là nhờ vào Dương Gian và sự giúp đỡ hết sức của giáo sư Vương. Ngoài ra còn có sự vất vả của mọi người, sau này sự an toàn của phân khu Châu Á chúng ta còn cần trông cậy vào sự giúp đỡ của mấy vị Cảnh sát Quốc tế. Ở đây, tôi xin thay mặt tổng bộ nói ra lời cảm ơn đối với mọi người..."
Những câu sau đó đều toàn là những lời khách sao, Dương Gian không có tâm tư đi nghe nó. Hắn đã làm xong hết mọi chuyện mà cuộc họp lần này cần làm rồi.
Đã lộ mặt ra đối với những vị Cảnh sát Quốc tế khác, đồng thời báo cáo những thứ liên quan đến chiếc đinh đóng quan tài.
Còn lại chỉ là chọn ngày nào đó chạy đến thành phố Đại Kinh một chuyến để nhận khen ngợi và lĩnh công. Thế nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235231/chuong-403.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.