Dương Gian có thể khiêm tốn khi phát biểu trên đó nhưng nếu ở chuyện khác hắn tuyệt đối không sợ. Việc khiêm tốn khi nói chuyện vì hắn thấy làm như vậy sẽ không đắc tội người khác, cũng có thể tránh được việc bản thân trở thành chim đầu đàn. Nhưng việc này lại khiến hắn bị người ta khi dễ, khiến bản thân chịu thiệt thòi.
Rõ ràng tên Lâm Long này lại coi rằng sự khiêm tốn của Dương Gian là vì hắn kém cỏi, dễ bị ức hiếp. Hắn ta đánh giá sai tình hình thực tế, cùng với tính cách hắn khá là cuồng vọng, không biết kiềm chế nên mới dám mở miệng mua lại quỷ nến của Dương Gian. Thậm chí còn dám uy hiếp Cảnh sát Mắt quỷ.
Phải đến một lúc sau, khi cánh tay của hắn ta bị rụng khỏi người thì Lâm Long mới hiểu mọi chuyện không thích hợp.
Gần như ngay lập tức, hắn ta muốn điều động lệ quỷ trong người để phản kháng lại.
Hắn ta không cố kỵ điều gì nữa, dù có lỡ tay giết chết tên Dương Gian cũng không quan trọng. Bởi vì hắn ta thấy người dám gỡ cánh tay của hắn ta xuống là muốn tìm chết.
Thân thể Lâm Long nhanh chóng tỏa ra một mùi hôi thối, là mùi hư thối vô cùng nồng nặc.
Dương Gian lạnh lùng nhìn hắn ta và nói:
"Người với người khác nhau, ngự quỷ nhân và ngự quỷ nhân cũng có sự chênh lệch?"
Sau một giây, cái bóng màu đen hiện ra ở sau lưng hắn ta.
Đột nhiên Lâm Long cảm giác được sau lưng có một cỗ khí tức âm hàn xâm nhập vào người. Dường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235225/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.