"Tổng giám đốc Dương, ngài đã về rồi."
Vừa trở lại tiểu khu Quan Gian, xe Dương Gian dừng lại. Sau đó đi bộ vào bên trong biệt thự, hắn đã thấy được trong đó ngồi rất nhiều người.
Có Trương Hàn, Trương Vĩ, Giang Diễm, Trương Hiển Quý còn có cả Vương Tiểu Minh và một số người mà hắn không biết tên. Có lẽ hơn phân nửa đều là người quen, thân thuộc của bọn họ. Mà hai bên trái, phải của Vương Tiểu Minh có ngồi hai người cảnh sát khá lực lưỡng và nghiêm túc. Xem ra sự sắp xếp lúc trước của hắn đã có hiệu quả.
Hiệu suất làm việc phía bên kia của Lưu Tiểu Vũ có thể nói là cực cao.
Giờ phút này người vừa nói chuyện chính là người cậu của Trương Vĩ, người này mặc một bộ âu phục, nhìn bộ mặt thì chắc tuổi cũng đã ngoài ba mươi.
Dương Gian cảm giác bầu không khí nơi này có chút gì đó không đúng cho lắm.
"Sao vậy?"
Lúc này đầu của Trương Hiển Quý đang chảy đầy máu me, ông ta nói:
"Còn có thể là chuyện gì được, là do đám công nhân náo loạn. Bọn họ không muốn làm việc ở chỗ này nữa. Ngay cả chủ thầu cũng dẫn theo bọn họ chạy cả rồi, tôi cố ngăn cản nhưng không được."
Dương Gian hỏi.
"Vậy chú Trương, chú không sao chứ?"
Trương Hiển Quý nói:
"Không có việc gì, chỉ là trầy da chút thôi, không sao cả. Thế nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì có lẽ phòng an toàn của chúng ta sẽ không thể nào xây xong được."
Dương Gian hỏi:
"Hiện tại đã làm đến đâu rồi?"
Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235177/chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.