Thật ra nếu không nhìn đôi mắt của con quỷ nhỏ này. Theo Dương Gian thấy bộ dạng của quỷ anh giai đoạn thứ hai này vẫn rất đáng yêu.
"Hiện tại thứ này đã cản đường, không dễ xử lý lắm. Mà mình không còn đường nào lách qua nữa. Nếu không cẩn thận đụng phải nó thì xong, lại phải tiếp tục dây dưa với nó. Đến khi đó mình không thể không sử dụng lực lượng lệ quỷ, như vậy sẽ không có lời."
Sau khi dùng ánh mắt thâm tình nhìn con quỷ anh kia một lát. Dương Gian đột nhiên xách một cái ghế ở bên cạnh lên.
Sau đó dùng lực và đập một phát.
"Rầm!"
Một tiếng rầm vang lên, cái ghế lập tức va thật mạnh vào người của con quỷ anh kia khiến cho nó bị văng ra ngoài, sau đó lại va phải bức tường đen nhánh ở trong phòng.
"Thật tàn nhẫn."
Dương Gian cảm thấy thủ đoạn vừa rồi của hắn có chút bạo lực nên hơi hổ thẹn. Nếu cảnh như vừa rồi mà bị người nào đó quay lại và đưa lên mạng, chắc hắn sẽ bị mấy anh hùng bàn phím đánh chết tươi.
Dương Gian đợi thêm một lát nhưng con quỷ anh kia vẫn không có đi ra ngoài. Trong phòng cũng không có động tĩnh gì nữa hết, vì thế hắn cảm thấy hơi xấu hổ.
Thứ này không hề tức giận một chút nào sao? Dù hắn đã quá đáng như vậy mà nó cũng không bày tỏ ra chút cảm xúc nào? Đúng là không có cách nào.
Nó đã không đi ra, vậy hắn chỉ có thể đi vào thôi, dù sao chướng ngại vật cũng đã bị loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235175/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.