Nhưng có một điều tất yếu mà những người sống sót phải làm chính là tiếp tục suy nghĩ ra cách để cố gắng sống sót tiếp.
Bên trong tiểu khu Quan Giang, có thể nói là Trương Hiển Quý đã dốc hết vốn liếng chỉ để xây dựng được phòng an toàn. Vì lưu lại công nhân làm việc mà ông ta đã không tiếc khi tăng tiền lương lên một vạn một ngày.
Thế nhưng với cái giá đó mà vẫn không có cách nào ngăn cản được những người công nhân kia bỏ việc nên tiến độ của công trình càng ngày càng chậm.
Điều đáng ăn mừng duy nhất chính là tiểu khu này không hề có quỷ xuất hiện.
Nếu không, có lẽ toàn bộ công nhân còn lại cũng đã chạy mất dép rồi, đến khi đó căn phòng an toàn kia đừng hòng mà mong hoàn thành được.
Nhưng vốn là nhân vật mấu chốt, vậy mà lúc này Dương Gian lại vẫn bình chân như vại, không có chút lo lắng nào hết. Thậm chí hắn còn không thèm quan tâm đến việc công trình kia có hoàn thành hay không nữa. Ngoài ra hắn còn không thèm quan tâm đến tình trạng hiện tại của thành phố Đại Xương như thế nào.
Hiện tại đang là thời khắc sinh tử tồn vong, thế nhưng hắn lại ngồi trong phòng vọc máy tính.
"Đại ca, bên trái, cậu vòng qua bên trái đi. Công qua hướng đó, đúng rồi, nhanh, nhanh bắn tên kia đi. Tôi đã xử lý ba tên rồi, nếu không phải chị đại Giang ném cho tôi một quả lựu đạn khiến tôi bị nocks thì tôi sẽ làm gỏi mấy thằng nhóc này ngay."
"Trời ơi, chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235170/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.