Vương Bân vội vàng đứng dậy, ông ta lập tức tỏ ra tươi cười nghênh đón hai người, đồng thời cũng mang theo vài phần cung kính.
"Tổng giám đốc Dương, giáo sư Vương, ngài khỏe chứ."
Vương Hải Yến ở một bên có chút xấu hổ khi lại nhìn thấy Dương Gian lần nữa, bà ta đứng cười ngượng ngùng ở đó, hiện tại bà ta không biết làm sao cho phải nữa.
Dù sao trước đó bà ta cũng đã từng khinh thường người bạn học của cô con gái.
Dương Gian liếc mắt nhìn qua, sau đó tập trung vào người của Vương San San.
Giờ phút này Vương San San ngồi yên tại chỗ không hề nhúc nhích, vòng eo thẳng tắp, sắc mặt tái nhợt, không có chút màu máu nào. Nếu không phải hai con mắt của cô vẫn còn đang chuyển động, có lẽ người ta sẽ phải nghi ngờ xem cô có phải là một cỗ thi thể không nữa.
Thế nhưng ngay khi Dương Gian nhìn về phía cô, cô cũng đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Trong ánh mắt của cô cực kỳ lãnh đạm và quỷ dị, dường như cô đã không còn tình cảm của nhân loại nữa, những thứ đó đã biến mất dần dần khỏi cô rồi.
Dương Gian thu hồi ánh mắt và hỏi:
"Chú Vương, vì sao mọi người lại đến đây?"
Sắc mặt Vương Bân khẽ thay đổi, ông ta hạ thấp giọng một chút và hỏi:
"Tổng giám đốc Dương, có phải là thành phố Đại Xương lại có quỷ hay không vậy? Hôm qua tôi thấy được có một người bị thứ gì đó ăn sống. Hơn nữa cái bầu không khí màu xanh đen này căn bản không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235166/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.