Dương Gian nghĩ một hồi, rồi nói:
"Ừm, thế cũng được."
Trương Hiển Quý thở phào, cười nói:
"Vậy thì cảm ơn đại ca."
Từ giá cả mà hai bên đưa ra để tính, đương nhiên là ông ta đã chiếm tiện nghi. Dù sao ông ta không thể nào xuất ra được số vàng lớn như thế, dù có bán hết toàn bộ tư sản mà ông ta có để mua vàng thì cũng không thể nào đủ.
Dương Gian nói.
"Tổng giám đốc Trương mau chóng khởi công xây dựng đi. Còn vàng thì ngày mai ông cứ cho người đến đây để lấy. Còn nữa, tuyệt đối không được vì mục đích mở rộng phòng an toàn mà dát mỏng vàng ra đó. Nếu nó quá mỏng như trang giấy mà bị xé ra được thì căn phòng an toàn sẽ trở nên vô dụng."
Trương Hiển Quý nói:
"Chuyện này thì đại ca cậu cứ yên tâm đi, tôi sẽ cân nhắc đến độ dày của bức tường mà, sẽ không có chuyện kém chất lượng đâu."
Dương Gian nói.
"Vậy thì cứ thế mà làm đi, ngoài ra tổng giám đốc Trương nhanh kiếm một bác sĩ cho tiểu khu đi. Nhiệm vụ của vị bác sĩ này là kiểm tra cho mọi người mỗi ngày, đăc biệt là bụng dạ, thử kiểm tra xem có người nào mang thai không, nếu có thì phải báo ngay cho tôi biết."
Mặc dù Trương Hiển Quý không thể nào hiểu được nhưng ông ta biết điều này có cũng sẽ có nguyên nhân riêng của nó, cho nên gật đầu đồng ý.
Hai người lại ngồi bàn bạc thêm với nhau một ít, sau đó hai người lập tức tách ra.
Trên đường trở về, Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235141/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.