Dương Gian uống một ngụm nước, sau đó nói:
"Vương Tiểu Minh biết tôi và mấy người khác có xung đột với nhau, hắn ta cố ý phân cho tôi tuần tra khu vực này. Mục đích của hắn ta chỉ là không muốn đám người chúng ta xảy ra xung đột với mấy người kia thôi. Được rồi, chúng ta thử chạy thêm vài vòng nữa, nếu không có gì thì đi về nhà ngủ thôi. Chuyện xảy ra ở ngoài khu vực của chúng ta thì không phải chuyện của chúng ta nên không có liên quan gì tới chúng ta hết. Sao thế, ông muốn đi bắt quỷ anh à?"
Trương Hàn cười cười:
"Nếu cậu muốn thì chuyện này cũng không khó lắm nhỉ? Tôi luôn luôn tin tưởng vào cậu."
"Đáng tiếc là hiện giờ tôi lại không có lòng tin vào bản thân, cứ đi bước nào nhìn bước đó thôi."
Dương Gian nói xong, sau đó nổ máy, bắt đầu lái xe đi lòng vòng xung quanh khu vực quản lý nhưng chính lúc này.
Ở bên phía Diệp Phong lại gặp phải phiền toái cực kỳ lớn, hắn ta lại bị lạc đường ngay trong chính khu vực mà hắn ta quen thuộc nhất. Bất kể hắn ta đi theo con đường nào đều không thể nào đi ra ngoài được, toàn bộ mấy con đường tối tăm kia đã biến mất. Diệp Phong thấy từ nãy đến giờ mà Triệu Khai Minh không hề mở miệng nói lời nào hết, cho nên mở miệng hỏi.
"Có phải chúng ta bị nhốt rồi không? Chuyện này giống như đúc với lần trước, khi tôi đụng phải Dương Gian. Triệu Khai Minh, anh không định giải thích một chút gì về tình huống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235137/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.