Dương Gian lại nói:
"Thật sự xin lỗi, đã để cho mấy đứa trẻ nhìn thấy cảnh không đẹp. Nếu mấy vị muốn ở trong tiêu khu này thì cứ việc, tôi không quan tâm. Dù sao tiểu khu này vẫn là do tổng giám đốc Trương làm chủ. Chỉ là tôi hi vọng những người có ý kiến đối với tôi sẽ không bao giờ nói ra ở trước mặt của tôi. Tôi là người hẹp hòi, không chịu được việc người khác nói xấu tôi ngay trước mặt đâu. Hiện tại chỗ của tôi cũng không hề chào đón người bác gái này đâu, mời bà ra ngoài cho."
Người đàn bà này được người ở bên cạnh đỡ dậy, sau đó không dám nhìn mặt Dương Gian, bà ta vội vàng chạy trốn ra bên ngoài.
"Mấy người đều ra ngoài trước đi, đi qua tòa nhà tiếp thị ở bên kia chờ đi."
Hiện tại Trương Hiển Quý đã có chút hối hận vì đã cho đám thân thích kia đến đây.
Vốn dĩ, ý định của Trương Hiển Quý là muốn để cho người nhà gặp mặt Dương Gian, nhằm tạo ra chút ấn tượng, khiến cho mối quan hệ giữa mọi người trở nên tốt đẹp hơn nhưng ông ta đâu thể ngờ được lại có chuyện như vậy xảy ra.
"Thật sự xin lỗi vì chuyện vừa rồi."
Trương Hiển Quý lại xin lỗi Dương Gian.
Dương Gian phất phất tay.
"Không sao, chú không cần phải xin lỗi. Có thể là do tôi quá xúc động mà thôi. Nếu có làm bị thương chị của chú thì cho tôi xin lỗi. Hiện tại tình hình có chút căng thẳng nên tâm trạng của tôi cũng không được tốt. Nếu chuyện này có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235127/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.