"Trời cũng gần tối rồi, có chút náo nhiệt. Hiện tại trời cũng chiều rồi, có lẽ sẽ tối nhanh thôi. Cảnh đêm của thành phố Đại Xương cũng không hề tệ, chỉ là không biết sau này còn có cơ hội để thưởng thức nó nữa không?"
Dương Gian nói:
"Anh tài xế, anh nói mấy thứ này để làm gì thế. Anh nhanh cầm vô lăng đi, anh có biết lái xe với tốc độ như thế này mà thả hai tay là nguy hiểm cỡ nào không?"
Lão Vương dùng ngón tay búng nhẹ điếu thuốc cho nó rơi bớt tàn đi.
"Tôi biết mà. Thế nhưng phanh hỏng rồi, không có tác dụng nữa. Cậu có thấy chân của tôi đang dẫm phanh như gõ phím đàn piano không? Hiện tại có cầm vô lăng cũng không có nhiều ý nghĩa nữa. Nếu tốc độ cứ như thế này, không có giảm xuống thì có lẽ chỉ một phút nữa thôi là hai chúng ta lao xuống sông của thành phố thôi. Cậu có muốn mặc áo phao không? Ở chỗ của tôi có hai chiếc này, tôi mua nó khi thành phố bị ngập."
"... "
Mặt mũi Dương Gian tối sầm lại, quả nhiên hắn không nghe lầm, Lão Vương tài xế này lái xe quá nhanh nên khi trôi xe đã xảy ra chuyện rồi.
"Tôi không có biết bơi, tôi thấy vẫn nên nhảy xe đi."
"Đừng, đừng làm thế, với tốc độ xe như hiện tại, cậu mà nhảy ra khỏi xe là chết ngay. Tin tưởng ở tôi, sau khi chúng ta lao xuống nước cậu đừng có khẩn trương, cứ chờ đợi xe chìm xuống dưới đi. Theo khoa học tính toán, ngay khi xe vừa lao vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235113/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.