"Như vậy là đúng rồi, lúc trước tấm gương đặt ở chỗ này nên khi cửa được mở ra. Tấm gương thông qua cái lỗ nhỏ này chiếu vào tòa nhà cao ốc bên kia. Sau đó nhở vào sự khúc xạ ánh sánh của mấy tấm kính được lắp trên tòa nhà cao ốc kia để phản chiếu lại hình dạng của Trương Vĩ đang đi ị. Cho nên tấm gương quỷ mới có thể mô phỏng ra hình dạng của cậu ta."
Lúc trước hắn còn tò mò nguyên nhân vì sao giống như Trương Vĩ lại có thể tiếp xúc với tấm gương quỷ này.
Nhưng hiện tại dựa vào mấy manh mối rời rạc, hắn đã có thể ghép lại được đầu đuôi câu chuyện rồi.
Nhưng vì sao còn quỷ trong lại phải đi ra khỏi tấm gương quỷ làm gì? Nếu con quỷ giống như Trương Vĩ có thể rời khỏi đây, vì sao mấy con quỷ khác lại không thể rời khỏi đây?
Đây là một câu hỏi, nghi vấn khác của hắn.
Nhưng bây giờ điều này cũng không quá quan trọng đối với Dương Gian.
Dương Gian nói:
"Đứng trước tấm gương kia đi."
Sắc mặt Trương Vĩ hơi thay đổi, trong lòng hắn ta bắt đầu cảm thấy bất an.
"Chỗ này mà còn có căn phòng như vậy nữa sao, không phải là con quỷ ở trong đây đó chứ."
Xung quanh chỉ còn ánh sáng từ chiếc điện thoại di động, khắp nơi đều bị bóng tối bao phủ, ẩm ướt, kèm theo mùi vị ẩm mốc.
Điều này khiến chon hắn ta nhớ lại đến chuyện ở trường trung học số 7.
Dương Gian nói:
"Đương nhiên là có quỷ, không có quỷ tôi mang cậu đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235078/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.