Phải một lúc sau, Hổ ca mới lấy lại được một chút tinh thần.
Tai của hắn vẫn chưa có hồi phục lại bình thường, vẫn còn ong ong ở trong đầu. Nhưng hiện tại hắn ta lại cảm giác được một chút đau đớn ở trên mặt. Lúc nãy chiếc gậy bỉ nổ tung, một ít vụn gỗ bay vào mặt của hắn ta, một số chỗ bắt đầu chảy máu.
"Ngươi, ngươi..."
Nhìn thấy khẩu súng lục ở trong tay của Dương Gian, lúc này Hổ ca đã hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Hắn ta lập tức trợn tròn hai mắt, lộ ra vẻ sợ hãi.
Dương Gian nói:
"Ngươi cái gì mà ngươi, còn muốn đánh tôi nữa không? Tiếp tục đi, không phải Hổ ca cậu rất lợi hại mà. Còn có cái gì mà mọi người nhìn xem gì gì, thề thốt gì đó, hôm nay cậu có muốn thề thốt không? Có muốn ở lại trong này suốt đời không."
Hổ ca hoảng sợ sắp khóc, hai chân của hắn ta đều mềm nhũn, hắn ta lập tức quỳ trên mặt đất cầu xin.
"Không, không, không, đại, đại ca, tha mạng, tha mạng."
Đương nhiên Dương Gian cũng không phải là muốn làm gì đối phương, hắn chỉ muốn hù dọa tên này một chút mà thôi. Để cho hắn ta biết điều một chút, nhớ lâu một chút, đừng có vô pháp vô thiên như vậy nữa. Ỷ vào việc có chút danh tiếng ở trên mạng là không còn coi ai vào mắt.
Hắn cười cười, cầm súng vỗ vỗ vào mặt của người thanh niên tên Hổ ca kia.
"Tha mạng, chuyện này còn phải nhìn xem ý kiến của người bạn kia của tôi nữa."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235076/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.