Hai chiếc xe tuần tra đang đậu ở bên đường của tiểu khu Quan Giang.
Một vị giám đốc đang đứng trước chiếc xe đi tuần kia, ông ta đang nói chuyện với Dương Gian và đám người Trương Hiển Quý về một chút thông tin của tiểu khu Quan Giang.
"Hiện tại chúng ta đang sắp sửa đi vào bên trong tòa nhà khu A, bên trái chúng ta là khu biệt thự, bên phải cũng vậy,, phía trước vẫn là khu biệt thự... Số lượng biệt thự ở trong khu A này có... A, toàn bộ bao nhiêu tôi cũng không nhớ nữa nhưng tóm lại là rất nhiều. Trước mắt mấy căn biệt thự này còn chưa mở cửa bán ra ngoài, sao vậy? Đã bán mấy căn rồi à, ừm, đã bán mấy căn rồi. Thế nhưng hiện tại có lẽ vẫn chưa có người nào đi vào ở."
Trương Vĩ nhìn lấy người giám đốc kia và nói:
"Thân là giám đốc, vậy mà đi giới thiệu như vậy. Có phải là quá nghiệp dư hay không? Bạn của tôi đang nhìn đấy, xin ông hãy chuyên nghiệm lên một chút có được không? Cha, có thể đuổi việc ông ta được không? Để một người giám đốc nghiệp dư như vậy quản lý tiểu khu của mình có phải mất mặt quá không?"
Trương Hiển Quý trầm ngâm một chút rồi nói:
"Chuyện này chỉ sợ là không được rồi."
Trương Vĩ nói:
"Vì sao lại không được? Không phải trong chỗ này cha là người to nhất rồi hay sao, như thế thì sao lại không đuổi việc của một người được chứ. Nhìn cha như vậy, cha có biết là con mất mặt với đại ca lắm hay không?"
Trương Hiển Quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235070/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.