Để điện thoại xuống, khóe miệng Dương Gian lộ ra vẻ tươi cười. Triệu Khai Minh bị cuốn vào bên trong quỷ gõ cửa, đây đúng là một tin tức tốt. Vậy mà bên phía tổng bộ lại còn muốn hắn đi giúp đỡ Triệu Khai Minh. Đây chính là một câu chuyện cười hay nhất mà hắn được nghe từ trước đến giờ đó. Mâu thuẫn giữa hắn và Triệu Khai Minh đã đạt đến mức độ không thể hòa giải được nữa rồi. Nếu không phải là hắn không thể tìm được tên kia chứ không là hắn sẽ tìm đến cửa xử lý luôn rồi.
Thế nhưng hiện tại hắn lại có thể mượn đao giết người để giảm bớt khá nhiều phiền phức cho bản thân.
Trương Vĩ đang ngồi chơi điện thoại ở một bên đột nhiên hỏi.
"Dương Gian, sao cậu lại biến thái như vậy, không phải là cậu đang tính làm chuyện gì kỳ quái đó chứ."
Dương Gian nói:
"Không nói cho cậu nhưng lúc này cậu lại dám rảnh rỗi chơi điện thoại hay sao. Không sợ con quỷ kia tìm đến à."
Trương Vĩ nói:
"Không phải là tôi có đại ca như cậu ở đây hay sao, nếu ngay cả đại ca cũng không giải quyết được thì tôi cũng sẽ xong đời rồi, có lo lắng cũng được cái gì đâu."
Dường như suy nghĩ của hắn ta cũng không hề sai nhỉ.
Đúng lúc này, cửa của phòng khách bị mở ra.
Trương Hiển Quý đang có chút hưng phấn đi từ bên ngoài vào, ông ta vui vẻ nói:
"Thành công, tổng giám đốc Tiền cùng tổng giám đốc Tần đã đáp ứng bán hết toàn bộ cổ phần của tiểu khu. Tôi ra giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235043/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.