Dương Gian híp mắt, âm thầm tính toán trong lòng. Không thể nghi ngờ vụ mua bán này chính là một trong những vụ có lợi nhuận lớn nhất mà hắn từng làm từ trước đến nay. Mức độ nguy hiểm thấp nhưng lợi nhuận lại cực kỳ cao. Một khi thành công, hắn sẽ không cần phải vì tiền bạc mà bôn ba nữa.
Mặc dù lúc trước đã kiếm lời mấy ức nhưng mà hắn đã dùng số tiền đó để mua vàng hết cả rồi, số vàng đó lại không thể nào so sánh được với lượng vàng mà hắn cần tiêu hao trong tương lai, hắn còn thiếu rất nhiều.
Dương Gian duỗi ra 4 ngón tay và nói:
"Bốn phần mười, toàn bộ tiểu khu, tôi muốn bốn phần mười."
Trương Hiển Quý lập tức lắc đầu và nói:
"Không được, cái giá này quá đắt, nếu là 4 phần thì tôi sẽ lỗ vốn. Ban đầu tôi cũng đã đầu tư rất nhiều vào chỗ này rồi, hiện tại còn phải đầu tư tiền vào đợt này nữa. Mà toàn bộ nguy hiểm trong chuyện này đều do tôi gánh chịu hết, cho nên nếu trả 4 phần lợi nhuận thì tôi sẽ không có lời."
Vốn dĩ ông ta còn tưởng rằng sẽ dẽ dàng nói chuyện với Dương Gian, không nghĩ khi phân chia lợi nhuận thì Dương Gian lại hung ác đến như vậy. Có lẽ ông ta đã nhìn nhầm.
Dương Gian nói:
"Tôi có thể khiến cho hai người đầu tư kia dùng một cái giá thấp không tưởng để bán cho chú, tôi cũng có thể cam đoan với chú, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho tiểu khu này khi chuyện linh dị ở thành phố Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235037/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.