Một người đang đứng ở đằng sau ghế sopha.
Người kia mặc một bộ quần áo bẩn vô cùng, thân thể cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch không có một chút màu máu nào, đôi mắt chết lặng, trống rỗng. Ngay khi Trương Vĩ nhìn về phía nó, nó cũng hơi cử động đầu một chút, sau đó nhìn về phía Trương Vĩ.
"Con mẹ nó!"
Trương Vĩ giật mình vì quá hoảng sợ, chiếc gương trang điểm bị tuột khỏi tay, rơi xuống mặt đất và vỡ tung tóe.
Sắc mặt Dương Gian như thường, hắn ngồi yên lặng ở bên cạnh.
"Nhìn thấy rồi à? Con quỷ kia ở đâu vậy?"
Trương Vĩ run rẩy chỉ tay về phía một cái ghế sopha để một mình và nói:
"Nó ở đằng sau chiếc ghế này, nó đang đứng ở đằng sau."
Dương Gian liếc mắt nhìn qua một chút nhưng không thấy ai ở đó hết.
Chuyện này cũng rất bình thường, họ chỉ có thể thông qua gương hoặc kính thì mới có thể thấy được nó, mắt thường là không thể nhìn thấy nó được, ngay cả mắt quỷ của hắn cũng như thế, không thể nhìn ra được. Cũng có thể nói theo cách khác, nó là một con quỷ tồn tại ở bên trong tấm gương, trước mắt nó cũng không thể nào can thiệp vào thế giới thực.
Dương Gian nói:
"Nếu tôi đoán không sai thì nó đã đi theo cậu suốt ngày. Khi cậu đi họp lớp với chúng tôi thì nó cũng đã đi theo bên người của cậu rồi."
Trương Vĩ hỏi:
"Vậy, tôi phải làm cái gì đây?"
Dương Gian nói:
"Phải tìm ra nguyên nhân mới được, phải có nguyên nhân gì đó thì con quỷ ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235031/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.