Dương Gian nghĩ tới đây, trong lòng hắn không khỏi khẩn trương, càng suy nghĩ, hắn càng cảm thấy suy đoán của bản thân càng chính xác.
Nếu không, sao Triệu Khai Minh lại có thể nhẫn nhịn đến mức bị hắn tháo mất một chân mà vẫn núp lùm không chịu xuất hiện.
Nếu dựa theo tính khí của hắn ta mà nói, hắn ta nhất định sẽ tìm đến Dương Gian để báo thù, như vậy sẽ không khiến cho Dương Gian phải lo lắng nhiều.
Chỉ có loại ẩn núp như rắn rết không chịu ló đầu ra, âm thầm điều động thế lực ở khắp nơi đi đối phó với người một nhà mới là điều đáng sợ.
(DG: sợ gì chứ, main mà sợ... Làm gì có khái niệm đó...:)))
Ngay lúc này điện thoại di động của Dương Gian chợt đổ chuông.
Không phải là điện thoại vệ tinh của Chu Chính, mà là điêkn thoại riêng của hắn, tên người gọi là Mã Hữu Tài.
Ánh mắt Dương Gian khẽ suy tư, hắn lập tức cảnh giác cao độ.
"Trước đó mình có đưa số điện thoại cho Mã Hữu Tài, hiện tại mình mới đi được một lát mà ông ta đã gọi cho mình rồi?"
Thế nhưng hắn vẫn nhận điện thoại, bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Mã Hữu Tài:
"Alo, là Dương Gian, Dương tiên sinh phải không?"
Dương Gian nói:
"Là tôi đây, giám đốc Mã, mới có một giờ không thấy tôi mà đã nhớ nhung như vậy?"
Mã Hữu Tài nói:
"Dương tiên sinh, tôi có mọt chuyện rất quan trọng muốn thông báo cho ngài."
"Chuyện gì?"
Giọng điệu của Mã Hữu Tài trở nên trầm trọng lại, giống như ông ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235019/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.