Dương Gian nói:
"Lời đằng sau của cậu thật sự rất đúng, hiện tại đúng là không biết nói sao với mấy cô gái này nữa. Lúc nãy tôi vừa bị một bà cô già khạc đờm vào miệng."
Trương Vĩ nói:
"Mẹ nó, ai mà ác độc như vậy chứ, không nghĩ đến cậu còn thảm hơn cả tôi, cô gái kia nên bị bầm thây ra vạn mảnh. Tôi thật sự đồng tình đối với thứ mà cậu vừa đụng phải, đúng rồi, vừa nãy cậu định nói chuyện gì với tôi vậy?"
Dương Gian nói:
"Tôi muốn hỏi cậu là, mấy khu nhà của cha cậu đã xây xong chưa, tôi chuẩn bị qua bên đó mua một căn, hiện tại thành phố quá nguy hiểm."
Trương Vĩ nói:
"Xây thì xây xong rồi nhưng không bán được, nếu không cậu đổi qua chỗ khác đi."
"Sao vậy?"
Trương Vĩ nói:
"Có mấy người công nhân mất tích, tôi cảm thấy khả năng lớn là bọn họ đụng phải quỷ rồi. Công trường lớn như vậy, hơn một trăm tòa nhà lại đào mấy ngôi mộ lên, lấp đường lấp sá gì đó, xuất hiện một hai con quỷ là chuyện bình thường. Nhưng nếu cậu không sợ thì ngày mai đi rảnh lúc nào tôi dẫn cậu qua lúc đó. Mấy tên bất động sản hợp tác xây dựng với cha tôi đúng là rất buồn nôn, ngày mai cậu phải gõ cho bọn họ một chút, hung hăng lừa bọn họ một khoản, chấn lột của bọn họ mấy chục tòa đi. Mặc dù không có tác dụng lắm nhưng sẽ hả cơn giận."
"Rầm!"
Nhưng không đợi cho Dương Gian mở miệng, ở đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến âm thanh phá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235010/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.