Miêu Tiểu Thiện kinh ngạc nói:
"Không phải chứ, ý cậu là sao? Không phải là cậu nghi ngờ anh họ của tôi là quỷ đấy chứ, anh ấy đi đến đây cùng tôi mà."
"Mẹ nó, Dương Gian, cậu lại nói chuyện ma quỷ ở trong chỗ này, người anh họ của Miêu Tiểu Thiện là quỷ? Vừa rồi anh ta còn ngồi ở đây chung với chúng ta mà."
Dương Gian nói:
"Anh ta vừa đi vệ sinh xong, lập tức vội vàng định rời đi, điều này vốn dĩ không hề bình thường chút nào. Hơn nữa trang phục mặc ở trên người lại không giống với lúc trước, sự thay đổi này thật khiến cho người ta khó lòng mà không nghi ngờ cho được. Mẹ nó, quan tâm gì đến chuyện anh ta có là quỷ hay không làm gì, cứ th sẽ biết ngay thôi."
Nói xong, hắn móc ra một khẩu súng chỉ, sau đó chỉ thẳng vào trán của Thượng Quan Vân.
"Nếu là người, sau khi chịu phát súng này, chắc chắn anh ta sẽ chết, còn nếu không chết... anh ta chắc chắn chính là quỷ."
Miêu Tiểu Thiện hoảng sợ, vội vàng chạy qua định ngăn cản hành động của Dương Gian.
Dương Gian kêu một tiếng:
"Vương San San."
Vương San San ở một bên, đột nhiên đứng dậy ôm chặt lấy Miêu Tiểu Thiện.
Hai cánh tay vừa mềm mại vừa lạnh lẽo, một khi ôm chặt lại toát cỗ lực lượng đáng sợ, không thể nào thoát ra được, dường như đây không phải sức mạnh mà người con gái như cô có được.
Hiện tại Miêu Tiểu Thiện đã gấp đến độ sắp khóc đến nơi rồi nhưng cô không biết làm cách nào để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235005/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.