Dương Gian nói:
"Tôi với cô ấy chỉ là tình cảm bạn bè thôi. Sự giúp đỡ của tôi đối với cậu ấy chỉ nằm trong giới hạn của 6 năm bạn học, có lúc nào vượt quá tình bạn đâu mà cậu nói thế."
Sắc mặt Vương San San hơi tái nhợt, cô vẫn ngồi yên một chỗ không hề nhúc nhích, rất yên lặng, không mở miệng nói một câu, trên mặt cô cũng không có biểu hiện gì hết.
Khuôn mặt đáng yêu của Miêu Tiểu Thiện càng đỏ hơn, cô nói:
"Tôi sắp sửa chuyển qua tỉnh khác để học rồi, cậu đừng có nhớ nhung gì thêm về tôi nữa."
Trương Vĩ ở một bên nhịn không được nữa, hắn ta gõ gõ tay lên bàn, tỏ ra nghiêm túc, rồi nói:
"Bạn học Miêu Tiểu Thiện, xin cậu chú ý đến lời nói của cậu, tôi thấy bộ dạng hiện của cậu chính là đang to gan lớn mật cố tình dụ dỗ Dương Gian. Cậu phải biết, Dương Gian là thuộc về tập thể, chứ không phải của cá nhân cậu. Cậu cần được đề cao nhiều về tư tưởng và giác ngộ. Sau khi về nhà, tôi yêu cầu cậu phải viết cho tôi một bản kiểm điểm 5000 chữ rồi gửi cho tôi."
Miêu Tiểu Thiện trợn mắt nhìn hắn ta một cái:
"Tôi không muốn nói chuyện với cậu."
Trương Vĩ:
"Còn không phục, nhất định có tật giật mình đây mà. Dương Gian, tôi nói với cậu rồi, chắc chắn cậu ấy có ý với cậu, vậy mà cậu lại không tin. Lúc đầu tôi mời cậu ấy đến tụ họp, cậu ấy nhất quyết không chịu đi, khi tôi bảo là cậu sẽ đến thì cậu ấy lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235003/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.