Dương Gian nói:
"Không phát hiện ra chuyện gì hết, vậy sao cậu lại chạy nhanh như vậy?"
Trương Vĩ nói:
"Không phải là cậu nói nhà hàng kia có vấn đề hay sao? Nếu cậu đã nói là nó có vấn đề thì chắc chắn nó sẽ có vấn đề. Nếu đã có vấn đề thì cứ bỏ đi thôi, chỉ lãng phí có một bữa cơm mà thôi. Dù sao bản đại gia cũng là người có tiền, ngày mai bản đại gia đi làm rồi, sau này lại càng có tiền."
Miêu Tiểu Thiện hỏi:
"Dương Gian, lúc nãy cậu phát hiện ra vấn đề gì ở trong căn phòng đó vậy?"
Trương Vĩ vừa nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Vân đi theo ở bên cạnh vừa nói:
"Khả năng là cậu ta ăn phải con ruồi chứ gì."
Mặt Thượng Quan Vân có chút đen:
"Cậu nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, nhìn chằm chằm vào tôi làm cái gì?"
Trương Vĩ nói:
"Tôi muốn ngắm nhìn dung mạo xinh đẹp của anh, không được hay sao?"
Dương Gian nói:
"Ngay từ đầu đến giờ, trong phòng khách của chúng ta chỉ có bốn người, tôi, San San, Trương Vĩ và Triệu Lỗi mà thôi. Nhưng ngay khi Miêu Tiểu Thiện cùng với Thượng Quan Vân đi vào, lúc đó hai người bọn họ vẫn chưa ngồi xuống ghế, tôi lại phát hiện ra trên bàn ăn của chúng ta có bộ chén đũa thứ 5, mấy cậu thử nghĩ xem căn phòng ăn đó có phải là có vấn đề không? Phải biết rằng từ lúc đó chỉ có phục vụ ra vào thôi, không có người nào khác nữa, phục vụ thì sao có thể ngồi xuống bàn mà ăn với chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234998/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.