Nhưng lúc này có một chiếc xe dừng lại ở ven đường, sau đó ba người thấy Vương San San và Vương Bân xuống xe, sau đó ông ta dắt tay Vương San San đi đến. Khi nhìn thấy Dương Gian, Vương Bân vội vàng nở một nụ cười đầy khách sao, chủ động đưa tay qua bắt tay với Dương Gian.
"Dương Gian, cháu khỏe chứ, chúng ta lại có cơ hội gặp mặt."
Dương Gian cũng chào lại:
"Chào chú Vương, chú ổn chứ."
Vương Bân cười nói:
"Nghe nói mấy người các cháu tổ chức họp lớp, bởi vì chú không yên tâm khi để San San đi một mình nên đã đưa nó đến đây, các cháu không cảm thấy phiền chứ."
"Đương nhiên không có...."
Dương Gian còn chưa nói xong, hắn đột nhiên nhìn thấy Vương San San, chỉ một đoạn thời gian không trông thấy Vương San San mà hiện tại hắn cũng phải giật mình về bộ dạng của cô ấy.
Vương San San đứng yên tại chỗ, trên người mặc một chiếc đầm, toàn bộ da thịt đều lộ ra vẻ tái nhợt không một giọt máu. Nếu không phải hai mắt của cô ấy còn chuyển động, Dương Gian đã coi đây là một cỗ thi thể rồi.
Từ lúc xảy ra chuyện của quỷ anh đến hiện tại mới qua bao lâu? Còn chưa đến một tháng mà.
Vốn dĩ là một thiếu nữ xinh đẹp, trẻ trung, tràn đầy sức sống, sao hiện tại lại biến thành như thế này.
Dương Gian khẽ cau mày nhìn Vương San San, vì chuyện linh dị ở trường học, tiếp đến chuyện của quỷ anh nên hắn và Vương San San cũng được coi là khá thân.
Vốn dĩ hắn nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234995/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.