Tên Dương Gian này đã thay đổi, hắn ta cảm thấy từ sau khi trải qua chuyện thôn Hoàng Cương, hắn đã thay đổi thành một người khác, nếu đổi lại là trước kia hắn sẽ không thể nào ra tay với hắn ta được.
Dương Gian vừa cười vừa nói, tỏ ra rất khách khí.
"Sao anh không nói gì? Nếu anh không nói gì thì tôi sẽ coi như anh đang từ chối đó, thật đáng tiếc, tôi rất có thành ý, có điều chuyện này không sao hết. Ngày hôm nay anh còn có việc phải giải quyết mà, anh cứ giải quyết cho xong đi đã, có cơ hội thì lần sau anh và tôi lại gặp mặt, dù sao vẫn còn nhiều thời gian. Có chút thời gian tôi sẽ cần hướng về tiền bối để thỉnh giáo một chút về kinh nghiệm xử lý chuyện linh dị, đến lúc đó chắc Cảnh sát Triệu sẽ vui lòng chỉ bảo chứ."
Lúc này, Triệu Khai Minh đã vịn vào xe để đứng dậy, sắc mặt lạnh lùng đến cùng cực.
"Chỉ dựa vào hành vi ngày hôm nay của cậu, Dương Gian, cậu đã nghĩ đến hậu quả chưa?"
Dương Gian đi đến bên cạnh, hạ thấp giọng và nói:
"Hậu quả? Cảnh sát Triệu, anh đừng có ngây thơ như vậy. Lúc trước tôi có thể bỏ qua cho anh về việc anh khiêu khích tôi, không phải là vì tôi sợ anh đâu mà do tôi còn phải đi xử lý chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương, không có thời gian rảnh tính toán với anh. Nhưng hiện tại tôi xử lý xong chuyện của tôi rồi, nếu anh vẫn vẫn còn muốn tiếp tục đấu với tôi thì tôi sẽ tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234991/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.