Dương Gian nói:
Lưu đội trưởng gật gật đầu, tỏ ra là đã hiểu.
Anh ta cũng đã từng tham gia nhiều vụ án, đương nhiên biết được mỗi một vụ án chỉ có một người phụ trách mà thôi, người khác không thể nào nhúng tay vào vụ án đó được nhưng mấy lời này của Dương Gian cũng chỉ là khách sáo mà thôi, hắn không thể nào vô duyên vô cớ đi nhúng tay vào một chuyện linh dị được, bởi vì đây là một chuyện phi thường nguy hiểm. Mặc dù việc cứu hộ là một việc làm cao thượng, đáng để người khác xưng tụng nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ làm.
Lưu đội trưởng thấy Dương Gian không có ý định tham gia vào chuyện linh dị này nên lập tức rời đi, anh ta vội vàng chỉ huy những công tác cứu viện, vô cùng bận rộn, cơ điều những hành động vất vả này chỉ đưa đến tác dụng rất nhỏ.
Lúc này lại có một nhân viên nam không thể chịu được nỗi hoảng sợ phải nhảy lầu từ tầng 15 xuống, một bên vừa khóc vừa hô hào tôi không muốn chết, cứu tôi với....
Tâm tình tuyệt vọng của người này ai ai cũng có thể cảm nhận được.
"Rầm!"
Sau khi rơi xuống đất thì người này lập tức biến thanh một cỗ thi thể, máu tươi văng ra, máu thịt nát be bét, khiến người ta không dám nhìn vào. Có một vài người không dám nhảy xuống nhưng lập tức bị thứ gì đó kéo thẳng vào bên trong căn phòng tối tăm. Sau đó tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, cuối cùng là biến mất tiêu, không nghe thấy gì nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234989/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.