Trương Hàn có chút xúc động:
"Nhưng chuyện lần này cũng phải cảm ơn cậu, nếu không có cậu chắc tôi cũng không thể nào sống sót đi ra khỏi thôn Hoàng Cương được. Đám người Diệp Tuấn đều sai, nếu bọn họ chịu làm theo sắp xếp của cậu, có lẽ không cần phải chết nhiều người như vậy."
Mặc dù cách nói chuyện của tên Dương Gian này rất dễ khiến cho người khác phải bực tức nhưng không thể phủ nhận rằng hắn rất có bản lĩnh. Chỉ có chút manh mối như vậy mà hắn có thể sống sót và xử lý xong chuyện linh dị ở trong thôn Hoàng Cương. So với hắn, đám người được gọi là tiền bối như ông ta kém quá xa, giống như diễn viên chính mà so với diễn viên quần chúng ỏ trong phim vậy.
Sống lâu như vậy rồi mà trước mặt Dương Gian ông ta có cảm giác là trước giờ ông ta sống trên thân chó ấy.
Dương Gian nói:
"Ngay cả khi đám người Diệp Tuấn còn sống, tôi cũng sẽ sắp xếp cho bọn hắn một chút, tìm cơ hội giết chết bọn họ."
Trương Hàn có chút kinh hãi nhìn hắn:
"Ý của cậu là gì?"
Dương Gian nói:
"Con người của tôi lòng dạ rất hẹp hòi."
"Hiểu, tôi hiểu."
Trương Hàn đem những lời định hỏi nuốt vào bụng, chuyên tâm lái xe. Lúc này Dương Gian cầm điện thoại di động và gọi điện thoại:
"Alo, là chị đại Giang phải không?"
Bên kia điện thoại truyền tới một âm thanh có chút nóng nảy:
"Tôi đã bảo với cậu rồi, đừng có gọi tôi là chị đại. Sao đến giờ cậu mới gọi điện cho tôi, sắp một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234986/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.