Dương Gian tỏ ra bộ dạng rất chân thành nói:
"Sao vậy? Phản ứng của Tôn tiểu thư sao lại mạnh như vậy? Không cần sợ đâu, thứ này rất ngoan ngoãn, sẽ không làm hại người khác đâu. Này cô nhìn đi, nhìn xem tôi mở ra như vậy mà có chuyện gì xảy ra đâu."
Hiện tại hắn giống như một người đi dạo trên phố nhưng trong tay lại đang dắt theo một con chó rất hung dữ. Mặc dù miệng thì bảo là chó không cắn người nhưng thực thế nó chỉ không cắn hắn mà thôi.
Tôn Lệ Hồng chỉ là một người bình thường, sao có đủ cam đảm để tiếp xúc với loại đồ vật nguy hiểm như vậy được.
"Nếu cô cảm thấy sợ hãi, có thể đứng nhìn từ xa cũng được, không sao hết, tôi là người tốt, sao có thể chút chuyện nhỏ này mà lại làm khó cô được?"
Dương Gian vừa nói vừa lôi một cái đầu ra khỏi túi đựng thi thể. Thần sắc cái đầu trắng bệch, không có chút máu nào, hai mắt đang nhắm chặt, giống như vừa mới gỡ xuống từ một bộ thi thể vậy, còn rất tươi. Nhìn thấy bộ dạng của cái đầu người này, phản ứng đầu tiên của Tôn Lệ Hồng là sợ hãi, sau đó là kinh hãi. Người này chính là Cảnh sát đời thứ nhất của thành phố Đại Xương... Phùng Toàn.
Bản thân cô ta vốn là người địa phương của thành phố Đại Xương, hơn nữa còn làm trong công ty kinh doanh về chuyện đặc thù này, sao không thể nhận ra những đại nhân vật đặc thù này được, dù không biết nhiều thì ít ra cô ta cũng phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234983/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.