Từ sau khi tiếng bước chân kia xuất hiện một lần, xung quanh không còn bất kỳ âm thanh nào nữa. Nhưng thân thể hắn lại xuất hiện điều bất thường, một con mắt quỷ tử động mở ra, nó mở ra mãi, Dương Gian không cách nào đóng nó lại được... Nó đã không chịu sự khống chế của hắn nữa.
Là do lực lượng lệ quỷ khôi phục, tăng thêm một cấp hay sao? Hay là hắn vẫn còn chịu một mối uy hiếp vô hình nào đó, khiến cho mắt quỷ phải tự động mở ra, giống như tình huống mà hắn đã gặp lúc ở nhà trọ của Giang Diễm, khi hắn nhìn thấy con quỷ kia đi ngang qua. Mặc cho là cái gì thì hiện tại hắn đã không thể tiếp tục chờ đợi nữa, nhất định phải phá vỡ cục diện bế tắc này.
Trưa hôm nay vào lúc 12: 00, Dương Gian mở miệng túi một cách cẩn thận từng ly từng tí, sau đó vụng trộm liếc mắt nhìn ra ngoài một cái.
Bên ngoài vẫn đen như mực, căn bản không thấy rõ ràng được mọi thứ. Bóng đêm khủng bố vẫn tiếp tục bao phủ thôn này.
"Hay mình dùng mắt quỷ nhìn thử xem."
Dương Gian cẩn thận thở ra một hơi, hắn thò một tay ra ngoài.
Trên mu bàn tay là một con mắt màu đỏ, Dương gian muốn thông qua mắt quỷ để nhìn xung quanh. Tầm mắt từ con mắt trên cánh tay truyền đến là một màu đỏ đang bao trùm toàn bộ thế giới nhưng hắn vẫn thấy rõ ràng, thôn làng vẫn còn tồn tại.
Chỉ là cái quan tài, căn nhà lúc trước đã biến mất không còn dấu vết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234960/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.