Hắn đi ra ngoài, sau đó không hề dừng lại chút nào, nhanh chóng chạy thẳng đến linh đường. Trương Nhất Minh nói:
"Cùng nhau hành động."
Sau đó anh ta và Trương Hàn vội vàng đuổi theo sao, khi ra khỏi cửa, hai người lại không thấy được bóng dáng của Diệp Tuấn.
Trương Hàn kêu lên:
"Diệp Tuấn, cậu ở đâu rồi?"
Dương Gian cũng không hề quay đầu lại:
"Không cần gọi đâu, hắn ta đã chết rồi, sau khi chúng ta xông vào nhà thì bên ngoài không còn âm thanh nào nữa. Nếu hắn không chết thì đã tụ họp lại với chúng ta rồi."
Hai người nghe nói như vậy, trong lòng đều hơi run run. Chuyện này, bọn họ cách nhau không xa mà, chỉ khoảng ba mét mà thôi, mới chỉ mấy mét mà đã bị giết rồi. Cái này có tính là bị tách ra đâu? Ngay khi Dương Gian chạy đến trước cửa linh đường, đột nhiên phát hiện ra ánh mặt trời trên đỉnh đầu cửa hắn nhanh chóng tối dần. Ánh sáng biến mất, toàn bộ thôn làng bắt đầu bị bao trùm bởi bóng tối.
Chỉ trong phút chốc, chỗ này lập tức biến đổi từ ngày sang đêm.
Lòng Dương Gian hơi run rẩy, chuyện mà hắn lo lắng đã xảy ra.
Hai con quỷ ở trong thôn đang khắc chế nhau, mặc dù không biết kết quả khắc chế này như thế nào, nhưng đây là một chuyện tốt.
Có điều lần hành động này của bọn hắn lại khiến cho cân bằng bị đánh vỡ.
Không, hẳn là cân bằng đã bị phá vỡ ngay từ khi bọn hắn vào thôn, chỉ là những lần hành động tiếp theo của bọn hắn giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234955/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.