Tròng mắt Dương Gian hơi híp lại, trên người hắn bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu đỏ, Trương Nhất Minh bất chợt quát một câu:
"Diệp Tuấn, tỉnh táo lại."
Lúc này thân thể Trương Hàn cũng đã có chút khác thường, ông ta lạnh lùng nói:
"Dương Gian nói đúng, nếu cậu nổ súng, mọi chuyện sẽ hỏng hết, không thể đụng vào người dân ở đây. Nếu hai người động thủ thì tôi sẽ giúp Dương Gian chứ không phải cậu."
Cả hai đều hiểu rõ hậu quả đáng sợ sau khi nổ súng. Một khi xác định người dân ở đây là quỷ, như thế một phát súng có thể khiến đám quỷ này trả thù không? Nếu có thì phát súng này chả khác gì phát súng tự sát.
Đây là cách mà chỉ có những thằng ngu mới nghĩ đến để chứng minh sự thật giả của người dân ở trong thôn.
Ba đánh một, Diệp Tuấn không có cơ hội thắng nào. Dưới tình thế tuyệt vọng nên Diệp Tuấn có chút xúc động nhưng hắn ta không phải là kẻ ngu si đến mức không phân biệt được mức độ nguy hiểm.
"Thật sự xin lỗi, là do tôi quá xúc động."
Hắn ta lui về sau một bước, vứt khẩu súng xuống đất. Trương Nhất Minh nói:
"Cậu phải thật sự tỉnh táo, nhìn tình trạng của cậu chắc thời gian lệ quỷ khôi phục còn rất ngắn đúng không, bắt đầu có dấu hiệu mất lý trí."
Ánh mắt Diệp Tuấn khẽ đảo, nhìn về phía Dương Gian ở trước mặt hắn ta:
"Tôã xin lỗi rồi, có thể không cần phải tiếp tục bóp cổ của tôi chứ."
"Tao cảm thấy loại người như mày nếu chết đi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234953/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.