Dương Gian nhếch miệng cười cười:
"Lợi ích càng lớn thì nguy hiểm càng cao, xem ra câu này không sai. Mấy người các ông còn có đường lui sao? Không có cách khống chế con quỷ thứ hai để kéo dài thời gian lệ quỷ khôi phục, các ông còn sống được bao lâu?"
Câu này đã đâm trúng tim đen của mấy người này, chắc chắn bọn chúng biết được ở đây rất nguy hiểm nhưng vẫn tới, đương nhiên bọn chúng cũng có ý nghĩ được ăn cả ngã về không.
Hiên tại việc sáng suốt nhất là bỏ dở giữa chừng nhưng điều này lại đồng nghĩa với việc bọn chúng phải từ bỏ hi vọng sống sót.
Diệp Tuấn cãi lại:
"Chết do lệ quỷ sống lại vẫn còn tốt hơn chết do lệ quỷ bên ngoài giết, Dương Gian, cậu không sợ chết không có nghĩa là người khác giống cậu, chúng tôi không muốn chết một cách vô nghĩa ở chỗ này."
Dương Gian nói:
"Chuyện đó không quan trọng, nếu mấy người đã muốn đi, vậy thì đi đi, trở về câu lạc bộ tiếp tục uống rượu, nói chuyện phiếm, sau đó mong chờ người mới đến và tiếp túc bắt chẹt bọn chúng... Cuối cùng ngồi chờ chết, nhớ chuẩn bị một cái bình đựng tro cốt thật tốt, tiện thể chọn một mảnh đất tốt luôn. Không biết loại người như chúng ta mà chết đi thì có ai đến thắp hương không nữa."
"Mày..."
Diệp Tuấn tức đến mức không thở được, gã muốn cãi lại Dương Gian, nhưng lại không tìm ra được câu nào để nói.
Lời nói của Dương Gian mặc dù nghe qua thì thấy như tùy ý nhưng ý nghĩa của nó lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234944/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.