Sắc mặt của Dương Gian thay đổi, hắn nghe được tiếng bước chân nặng nề đang từ từ trèo lên cầu thang.
Căn nhà của Lưu Căn Vinh có hai tầng, hắn ở trên tầng hai mà phòng ngủ của Lưu Căn Vinh cũng nằm cạnh phòng hắn.
Như vậy, tầng một không thể nào có người được.
Mà hiện tại, trời đã tối mù tối mịt rồi, cửa đều bị khóa lại hết rồi, dù có người đi nữa thì cũng không thể đi lại trong nhà được. Trán Dương Gian toát hết mồ hôi lạnh.
"Sẽ không xui xẻo như vậy chứ, đến lúc nào không đến, cứ phải đến vào lúc này."
Hiện tại thân thể hắn còn đang bị tê liệt, không thể nào động đậy được.
"Cộp, cộp, cộp!"
Từng tiếng bước chân nặng nề vang vọng khắp hành lang.
Từ xa đến gần.
Dựa vào tiếng bước chân vạng vọng xác định được có người đang đi từ cầu thang lên tầng hai.
Một bước một bậc thang, không thừa không thiếu. Hình như người này hành động rất khoan thai, chậm rãi.
Mặc dù đầu hắn không thể động đậy nhưng mắt hắn vẫn có thể động đậy, Dương Gian thử liếc nhìn về phía cửa phòng xem sao.
Bất chợt, tiếng bước chân nặng nề bỗng dưng ngừng lại, thứ kia đã đi lên tầng hai.
Lúc này Dương Gian không có quan tâm đến việc thứ đó là thứ gì, hắn chỉ quan tâm một việc, đó là thứ này đến để tìm Lưu Căn Vinh hay là đến tìm hắn.
Đương nhiên, cũng có khả năng là thứ này sẽ chọn một cách ngẫu nhiên.
Thế nhưng lối cấu trúc của nhà nông ở nông thôn rất đơn giản, hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234939/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.