"Tôi không giống cậu, cậu còn trẻ, là người mới, có vốn liếng để đánh cược, còn tôi... Nói thật tôi đã chấp nhận sự an bài của số phận rồi, không gạt cậu, hậu sự tôi đã chuẩn bị sẵn cả rồi, chỉ cần một số tiền để thanh toán là được."
Dương Gian suy nghĩ một hồi lâu.
Hắn không thấy lời nói của Nghiêm Lực là sai. Việc chấp nhận số mệnh là một loại ý nghĩ hợp tình hợp lý, trước kia hắn cũng đã từng có ý nghĩ như thế.
"Nếu đã như thế thì ba ngày sau anh không cần đến chỗ đó, tôi sẽ đưa thứ này cho anh cất, sau khi xong chuyện kia thì tôi và anh sẽ tìm người bán nó đi, được bao nhiêu tiền thì chia đôi."
Dương Gian lấy cái hộp ra và đưa cho Nghiêm Lực.
Nghiêm Lực hơi kinh ngạc:
"Chuyện này, như thế này có ổn không?"
Dương Gian nói:
"Đây cũng là sự chuẩn bị của tôi mà thôi, lỡ như tôi không thể trở lại thì sao... Nếu trở về, chắc chắn tôi sẽ biết được cách sống sốt, nếu không trở về thì anh cứ xử lý nó theo ước định lúc trước của chúng ta là được."
"Sau này đừng giao dịch ở câu lạc bộ, tôi cảm thấy câu lạc bộ Tiểu Cường có vấn đề, tìm người khác mua đi."
Nghiêm Lực gật gật đầu, không tiếp tục từ chối nữa.
"Tôi... hiểu rồi."
Dương Gian nói:
"Đúng rồi, mấy món vũ khí này của Hác Thiểu Văn là từ đâu mà có? Khẩu súng hết đạn rồi, tôi muốn mua một ít, có lẽ không có tác dụng với quỷ nhưng lại rất hiệu quả khi đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234932/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.