"Đã giải quyết xong mọi chuyện?"
Nghiêm Lực nằm trên mặt đất, thấy đám người Hác Thiểu Văn biến mất thì có chút kinh ngạc, anh ta nghi ngờ hỏi Dương Gian.
"Chúa ơi, anh đừng hỏi nữa, anh cũng quá gà rồi, là ngự quỷ nhân mà lại để cho một đám người bình thường đóng trên mặt đất, còn nằm im chịu đựng, nếu để người khác biết anh là ngự quỷ nhân sẽ khiến cho chúng tôi mất mặt lắm đấy."
Dương Gian ngồi trên ghế sô pha cầm muỗng ăn trứng kỳ thú.
"Là vị Chocolate, anh có muốn ăn không?"
Hăn cầm cái muỗng làm bằng nhựa plastic, xúc một miếng nhỏ cho vào miệng.
Nghiêm Lực nói.
... Cậu không thể thả tôi ra trước hay sao? Dương Gian nhắm mắt lại và nói:
"Chờ một chút, chờ cho thứ trong người tôi an tĩnh lại đã, ai biết được khi chạm phải máu của anh nó có bị kích thích không?"
Nhìn thì giống như hắn đang thưởng thức đồ ăn nhưng thực tế lại đang cảm nhận mấy con mắt trong cơ thể, bọn chúng đang nhúc nhích, có một cảm giác gì đó trỗi dậy trong lòng hắn. Loại cảm giác này... Là cảm giác lệ quỷ thức tỉnh.
Dương Gian liếc mắt nhìn mảnh báo đã bị rách toe toét.
"Mảnh báo màu đỏ đã không còn cò tác dụng mạnh nữa, trừ khi cướp được tờ báo màu đỏ từ tay con quỷ kia... Thế nhưng thật không hề dễ dàng khi muốn tìm thấy nó, hơn nữa nó đang ẩn nấp trong thành phố lớn như thế này, mà hắn cũng không dám chắc con quỷ kia có còn ở trong thành phố Đại Xương nữa không."
Mảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234924/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.