Mặc dù Nghiêm Lực cứng rắn không khai nhưng khi tra khảo đến mức này thì hắn ta cũng đã đoán được đại khái mọi chuyện.
Thứ kia không nằm trong tay Nghiêm Lực, bằng không tên này không thể cứng rắn đến mức đó.
Đột nhiên Hác Thiểu Văn nói:
"Gọi điện cho Ngô Phong, nói ông ta biết, thứ đó đang nằm trong tay Dương Gian... Quy tắc như cũ, nếu như bàn bạc giá cả không được thì trực tiếp bắt người nhà của hắn. Một đứa con nít ranh vắt mũi chưa sạch thôi, chỉ cần dọa một cái là được. Đừng tưởng trở thành Ngự Quỷ Nhân thì tao sẽ sợ hắn, nếu làm như thế mà vẫn không được thì cứ chặt mấy ngón tay của người nhà gửi qua cho hắn. Không cần sợ Ngự Quỷ Nhân, là một đám chết yểu mà thôi, có trả thù đi nữa thì cũng chỉ được mấy tháng là cùng."
Đương nhiên cái gọi là giá cả trong miệng hắn ta, thật ra là ép mua.
Bất cứ ai, sau khi biết được giá cả đều không đồng ý, sau đó đương nhiên là bắt cóc, tống tiền rồi.
Lúc này, một tên đàn em đứng bên cạnh nói:
"Vâng, ông chủ, tôi sẽ gọi cho Ngô Phong."
"Ha ha"
Bất chợt, Nghiêm Lực cười thảm thành tiếng.
"Mày cười cái gì chứ?"
Hác Thiểu Văn lạnh lùng dùng gậy đập vào miệng anh ta:
"Không cần lưỡi nữa phải không?"
Nghiêm Lực nhịn nỗi đau đớn toàn thân, nói:
"Tao cười các người đụng nhầm người rồi, mày đã đoán được cái hộp kia nằm trong tay Dương Gian nhưng chắc chắn không biết được vì sao nó lại nằm trong tay hắn. Không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234919/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.