Thế nhưng, sáng hôm nay, Dương Gian nhận được một cú điện thoại đến từ Trương Vĩ, hắn nói có chuyện quan trọng cần gặp hắn, bảo Dương Gian tìm một chỗ để gặp mặt.
Nghĩ nghĩ một lúc, Dương Gian cảm thấy vẫn nên đi gặp cậu ta thử xem sao.
"Tôi có chút việc, phải ra ngoài một lát."
"Cậu đi đâu?"
Dương Gian:
"Chắc đi xung quanh đây thôi."
Giang Diễm vội vàng hỏi:
"Thế tối này cậu có trở về không?"
"Có."
Nói xong, Dương Gian lập tức đi ra ngoài.
Hắn có chút khó mà tin được, hiện tại hắn đang lái xe giữa một khu phố ồn ào náo nhiệt. Trên thế giới đã có rất nhiều chuyện linh dị xảy ra, ở thành phố Đại Xương cũng đã xảy ra mấy lần nhưng đa số người vẫn còn không biết gì hết, vẫn sống rất vui vẻ.
"Có đôi khi không biết gì lại là hạnh phúc."
Dương Gian hạ kiếng cửa xe xuống, thở dài nhìn lấy đoàn người đang đi trên phố đi bộ.
Một lát sau, hắn đi đến điểm hẹn với Vương Vĩ, Bộ Hành Nhai. Trương Vĩ đã đến từ sớm nhưng hiện tại cậu ta đang cùng cãi nhau với người khác.
"Tôi, Trương Vĩ, đứng cãi nhau với các người ở chỗ này không phải để chứng minh tôi hơn các người hay tôi trâu bò hơn người khác mà để cho các người biết, đồ của tôi, tôi nhất định sẽ tự tay lấy về..."
Hắn duỗi tay, chỉ chỉ trên mặt đất, giọng nói có vẻ đanh thép.
Dương Gian kêu:
"Trương Vĩ, cậu đang nói cái gì thể? Sáng sớm đã gọi điện thoại tìm tppo là có chuyện gì?"
Trương Vĩ nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234915/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.