Mặt Nghiêm Lực lạnh nhạt hỏi:
"Nếu hôm nay tôi nhất định phải cầm cái hộp này đi thì sao?"
Anh ta tuyệt đối không thể đem đồ vật mà bản thân vất vả mới có được đưa Dương Gian.
Dương Gian khẽ híp con mắt, hỏi lại:
"Vậy anh chắc cái hộp trong tay anh là thật chứ? Anh... Có hiểu rõ quỷ vực không?"
Nghiêm Lực nheo mắt, vô ý thức nhìn vào đồ vật trong tay, ngay lập tức anh ta không khỏi giật mình.
Chẳng biết từ lúc nào, cái hộp bằng vàng của anh ta bị đổi thành một cái đầu người hôi thối, theo phản xạ, Nghiêm Lực vứt cái đầu ra ngay lập tức.
Anh ta vừa sợ vừa giận:
"Cậu, cậu đã đổi nó từ khi nào?"
"Anh đoán xem?"
Dương Gian nói:
"Trong quỷ vực của tôi, chỉ có thứ tôi cho đó là thật thì nó mới là thật, nếu không, toàn bộ những thứ anh trông thấy đều là giả... Đã thế, khi xảy ra chuyện thú vị gì đó, sao anh có thể biết đó là thật hay giả? Dựa vào mắt nhìn thấy? Tay cầm hay mũi ngửi? Khi toàn bộ những thứ này đều là giả, anh sẽ phát hiện ra cả thế giới này đều là giả, mà cái này, mà tất cả đơn giả chỉ là ảo ảnh. Đây có phải là một năng lực rất thú vị không?"
Nghiêm Lực cắn răng nói:
"Không thể nào, quỷ vực của cậu cũng chỉ là lực lượng của lệ quỷ, nó không có khả năng ảnh hưởng đến vàng mới đúng, đây là sự thật mà tất cả ngự quỷ nhân trên thế giới đều biết."
Dương Gian:
"Tôi không ảnh hưởng được vàng, chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234907/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.