Giang Diễm có chút mừng rỡ, bởi vì phát hiện thêm một người sống, cuối cùng cũng có cảm giác an toàn thêm một chút.
"Tôi là Giang Diễm kế toán của cửa tiệm, rất hân hạnh được biết anh."
Cô muốn đi lên chào hỏi nhưng bị Dương Gian ngăn lại.
Dương Gian đưa tấm ảnh cho cô xem:
"Trước xem cái này đi, là tấm ảnh chụp trong nhà vệ sinh."
Giang Diễm nhìn bức ảnh.
Bên trong nhà vệ sinh tối tăm, một người mặc bộ quần áo bảo vệ vừa đi qua, chỉ chụp được một nửa người.
Giang Diễm nhìn bức ảnh, sau đó lại nhìn Lưu Cường, đôi mắt đẹp đột nhiên trợn to, một nỗi hoảng sợ xộc lên đầu, cánh tay vừa mới đưa ra được một nửa đã bị cô rút lại nhanh chóng, sau đó đưa lên bịt miệng, vội vàng lùi ra phía sau lưng sau lưng Dương Gian.
"Đứng tựa vào tường, đừng có lộn xộn."
Dương Gian kéo cô một cái, đẩy cô dựa vào tường.
Lúc này Giang Diễm cố gắng dựa sát vào bức tường, không dám có cử động gì hết.
Cô gái này rất thông minh, biết được lúc nào thì nên làm cái gi.
Lưu Cường đi tới, buồn bực nói:
"Các ngươi sao vậy?"
Dương Gian nhìn lấy anh ta:
"Không có gì, cửa tiệm có quỷ, có một số người bỏ chạy nên mới đến phòng giám sát nhìn xem mọt chút, đúng rồi, sao anh lại ở đây?"
Hắn giống như đang nói chuyện bình thường với Lưu Cường nhưng trong lòng cũng đã chắc chắn Lưu Cường là... Quỷ.
Lưu Cường nói:
"Có quỷ? Sao có quỷ màtôi không thấy? Trước đó tôi thấy cửa tiệm bị mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234890/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.