Dương Gian vừa buông điện thoại lập tức chạy ra ngoài.
"Ê, Dương Gian, cậu đi đâu vậy?"
Dương Gian nói:
"Tôi có việc gấp phải ra ngoài một lát, tý nữa về."
Ngay lúc Dương Gian bắt đầu chạy đi.
Vừa mới dập điện thoại Vương Bân đã bắt đầu hoảng sợ, tay nắm cửa chậm rãi chuyển động giống như thứ ở bên ngoài đang muốn mở cửa để đi vào.
Mặc dù hoảng sợ nhưng Vương Bân cũng rất nhanh trí, bất chấp sợ hãi chạy nhanh dùng một tay giữ cửa sau đó khóa cửa, sử dụng toàn bộ những thứ có thể dùng để chắn cửa lại.
Lúc này Vương San San bắt đầu có dấu hiệu điên loạn, cô hô lớn:
"Thứ kia tới rồi, nó sắp vào đến đây, Dương Gian, Dương Gian đâu rồi? Con muốn Dương Gian."
Vương Bân lui về sau chưa có hết hoảng hồn, mặc dù nhìn thấy cánh cửa không còn động đậy nữa nhưng trong lòng ông không nhẹ nhõm chút nào, ngược lại càng khẩn trương hơn.
"Ông xã, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?"
Vương Hải Yến vẫn chưa biết nỗi sợ mà chồng và con gái phải đối mặt.
"Đừng hỏi gì hết, trở vào phòng đi."
Vương Bân cảm thấy cửa chính không thể giữ lâu hơn, ông nhanh chân dẫn vợ và con gái vào phòng ngủ.
Mở hết toàn bộ đèn sau đó đóng cửa phòng lại.
Vương Bân quan sát cửa phòng ngủ một lúc cũng không thấy có chút động tĩnh nào hết, ông tlập tức a thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà… ngay sau đó…
Đột nhiên Vương Bân nghe được tiếng cửa phòng khách bị mở ra.
Trong lòng ông ta bắt đầu luống cuống.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234871/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.