Đang đi ở ngã tư đường, Dương Gian thấy điện thoại cũng không có báo mình đã nhận được tiền nên không chút do dự cầm điện thoại gọi đến số lúc nãy.
"Ngồi ngắm trăng, anh liền nhớ đến em....."
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, tiếng chuông điện thoại tiếp tục vang lên trong đầu ông chủ tiệm sửa điện thoại, sự chấn động tạo ra từ chiếc điện thoại làm cho ông ta đau đớn ngã vật trên mặt đất, cả người nằm run rẩy, miệng sùi bọt mép, khóe mắt và lỗ mũi lại bắt đầu chảy máu.
"A ~!"
Mười giây sau, Dương Gian cúp máy rồi làm như không có chuyện gì, tiếp tục bước đi.
Hiện tại tính mạng của tên gian thương đã nằm trong tay Dương Gian, vậy mà ông ta còn dám lừa hắn? Nếu đã như thế hắncũng cứ chẫm rãi mà chơi đùa với ông.
Sau khi Dương Gian gọi điện xong, còn chưa có đến 1 2 phút gì đó, điện thoại hắn liền thông báo là tài khoản ngân hàng đã nhận được tiền.
Một vạn đồng~!
Cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Dương Gian vang lên.
Vừa mới nhận cuộc gọi thì đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng cầu xin của tên gian thương:
"Đại, đại ca tha cho tiểu đệ đi, tiền tiểu đệ cũng đã gửi cho ngài rồi, mong ngài hãy buông tha cho tiểu đệ."
Dương Gian liền trợn mắt lên, sau đó nói dối:
"Tiền? Tiền gì? Tôi chưa có nhận được, chắc ông đã chuyển sai tài khoản rồi, còn có 3 phút, đến lúc đó tôi sẽ gọi cho ông một cuộc điện thoại nữa mà hiện tại không phải một vạn mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234867/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.